Cô cháu gái tìm đến bà ngoại và
thổ lộ với bà những tâm sự trong lòng mình. Cuộc sống dường như đang
quay lưng lại với cô – người chồng cô tin tưởng bấy lâu đã bất ngờ phụ
bạc khiến cô hoàn toàn tuyệt vọng. Không biết phải làm thế nào để đối
mặt với sự thật phũ phàng này, cô chỉ muốn buông xuôi và từ bỏ tất cả…
Bà ngoại
không trả lời mà chỉ dẫn cô vào bếp. Rồi bà đổ nước vào ba chiếc bình
và đặt lên ngọn lửa. Chẳng mấy chốc, nước trong các bình sôi lên. Bà cho
vào chiếc bình thứ nhất một củ cà rốt, chiếc bình thứ hai một quả
trứng, và chiếc bình thứ ba là một nhúm hạt cà phê. Bà kiên nhẫn chờ
nước sôi thêm lần nữa, trong khi vẫn không nói lời nào.
Một lát sau, bà tắt lửa rồi vớt cà rốt, trứng, và các hạt cà phê ra ngoài.
Quay sang cô cháu gái, bà hỏi: “Nói cho bà biết, cháu đang thấy những gì?”
“Cà rốt, trứng, và cà phê bà ạ”, cô trả lời.

Bà đưa
cô đến gần hơn và bảo cô hãy nếm thử củ cà rốt. Cô làm theo và nói rằng
cà rốt rất mềm. Rồi đến lượt trứng, cô bóc vỏ và nhìn thấy bên trong lớp
vỏ cứng, quả trứng đã cô đặc lại.
Cuối cùng, bà bảo cô thưởng thức các hạt cà phê. Bà chỉ mỉm cười khi cô cảm nhận hương vị nồng nàn của nó.
Sau đó, cô hỏi bà: “Vậy những điều này nghĩa là gì hả bà?”
Bà ngoại nhẹ nhàng vuốt tóc cháu yêu và từ tốn nói: “Cháu
thấy đó, cả cà rốt, trứng và cà phê đều đối mặt với cùng một nghịch
cảnh như nhau, đó là nước sôi. Nhưng mỗi thứ trong số chúng lại có phản
ứng hoàn toàn khác nhau. Cà rốt vốn cứng cỏi và mạnh mẽ, nhưng khi gặp
nước sôi, nó lại trở nên mềm yếu. Trứng giòn và dễ vỡ, lớp vỏ bên ngoài
quá mỏng manh, còn bên trong lại yếu mềm. Nhưng sau một thời gian ngâm
trong nước sôi, bên trong quả trứng trở nên vững chắc”.
“Còn
những hạt cà phê này lại phản ứng theo một cách khác, rất độc đáo. Sau
khi chịu thử thách trong nước sôi, nó đã làm nước phải biến đổi”.

“Vậy cháu muốn làm gì?” bà trìu mến hỏi cô cháu gái. “Khi khó khăn ập đến, cháu sẽ là củ cà rốt, quả trứng, hay hạt cà phê?”
Là cà rốt? Rất mạnh mẽ, vững chắc, nhưng lại dễ dàng bị khuất phục trước khó khăn hay nghịch cảnh…
Là quả
trứng? Một trái tim mong manh dễ thương tổn, nhưng luôn biết học hỏi từ
khó khăn. Tôi sẽ không bao giờ lùi bước trước những thăng trầm của cuộc
sống, bởi từ sâu thẳm bên trong, khó khăn đang giúp tôi trở nên cứng cỏi
và kiên cường hơn.
Hay là
hạt cà phê? Thay vì để hoàn cảnh làm tôi thay đổi, tôi sẽ cải biến chính
nghịch cảnh ấy. Cà phê tỏa hương thơm để dòng nước không còn là ‘nỗi
đau’, mà mang một hương vị mới rất nồng nàn và đậm đà. Nếu bạn cũng
giống như những hạt cà phê ấy, thì mỗi khi cuộc sống trở nên tồi tệ, bạn
không chỉ trở nên mạnh mẽ hơn, mà còn biến đổi tất cả những gì ở quanh
bạn. Khi thế giới hỗn độn, mọi thứ chao đảo, khó khăn lại chồng chất khó
khăn, liệu bạn vẫn có thể tự tin đưa mình lên một bước tiến mới?
Vậy, bạn sẽ là cà rốt, trứng, hay cà phê?
Ai đó
từng nói… người hạnh phúc nhất không phải là người có trong tay những
điều tốt đẹp, mà là người có thể biến mọi thứ trong tay họ trở thành
những điều tốt đẹp. Hiện tại và tương lai hoàn toàn tùy thuộc ở bạn!
Chúc bạn
sẽ có đủ hạnh phúc để biết luôn ngọt ngào, có đủ khó khăn để biết mình
mạnh mẽ, có đủ nỗi đau để biết cách yêu thương, và có đủ hy vọng để hiểu
rằng phía trước luôn luôn là một chân trời tươi sáng.
Khi bạn
sinh ra, chỉ riêng bạn là khóc còn những người xung quanh bạn đều mỉm
cười. Vì vậy, hãy sống hết mình vì cuộc đời này, để đến giây phút cuối
cùng, bạn là người duy nhất mỉm cười trong khi những người ở lại đều
khóc trong thương tiếc.
Cuối cùng, cảm ơn bạn đã lắng nghe câu chuyện hạt giống tâm hồn này…
Sưu tầm

0 nhận xét :
Đăng nhận xét