Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Các bài thơ về Mẹ || Vu Lan Mùa Báo Hiếu

MẸ ! 
Mẹ !
Có nghĩa là 
duy nhất một bầu trời, 
một mặt đất, 
một vầng trăng 
Mẹ ! 
Có nghĩa là 
bắt đầu cho Sự Sống, Tình Yêu, Hạnh Phúc. 
Mẹ không sống đủ trăm năm 
nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát 
Chỉ có một lần Mẹ không ngăn con khóc 
là khi Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con 
là khi Mẹ không còn 
Hoa hồng đỏ từ đây hoá trắng.. 
========================================
Con đi đâu con về đâu 
Cuộc đời của mẹ là câu trả lời 
Cho con nổi nhớ không rời 
Cho con ấm cả chân trời nắng lên 
Ngày về tóc mẹ bạc thêm 
Mong con chân cứng đá mềm vươn xa 
Đôi khi nhìn rạng chiều tà 
Chừng như thấp thoáng quê nhà nhớ thương 
Nhớ thương xin dược hát thầm 
Lời ru của mẹ ngàn năm mãi còn 

========================================
Trời có lạnh nhưng lòng không lạnh
Không vô tình, không tránh những buồn vui
Sống trên đời ai ôm nỗi ngậm ngùi
Hãy buông nhé an nhiên mà vui sống...

Đừng vội đóng mình trong đông giá!
Mà bi sầu rồi xa lánh trần gian
Cuộc đời ai cũng có lúc cơ hàn
Bởi lẽ sống gian nan là thử sức.

Sống trên đời ai cũng cần gắng sức
Sống vươn lên như nắng sớm rực hồng
Không bi quan, không yếm thế lụy lòng
Mà buông xả tùy duyên trong đời sống...


========================================
MẸ LÀ PHẬT
.
Mẹ cho ta một tình yêu thương,
Mẹ cho ta một mùi thanh hương,
Con tim Mẹ truyền đạt tất cả,
Mẹ dạy rằng yêu thương quê hương.
Tình của Mẹ vời vợi trời cao,
Tâm của Mẹ như vầng trăng sao,
Đôi mắt Mẹ mặt trời ánh sáng,
Bàn tay Mẹ cứu vớt thương đau.
Mẹ là Phật đại nguyện hóa thân,
Mẹ là hoa, hoa đẹp tuyệt trần,
Mẹ là nước nước nguồn vô tận,
Cuộc đời Mẹ chỉ biết hiến dâng.
Con chắp tay chiêm ngưỡng ơn Người,
Con nhiếp tâm khấn chúc vạn lời,
Mẹ là Phật là Phật hằng hữu,
Cho cuộc đời con mãi thắm tươi.

========================================
MẤT MẸ
.
Năm xưa tôi còn bé
Mẹ tôi đã qua đời
Lần đầu tiên tôi hiểu
Thân phận trẻ mồ côi 

Quanh tôi ai cũng khóc
Yên lặng tôi sầu thôi 
Mặc dòng nước mắt chảy 
Là bớt khổ đi rồi 

Độ nhỏ tôi không tin 
Người thân yêu sẻ mất
Hôm ấy tôi xững sờ 
Và nghi ngờ trời đất 

Từ nay tôi hết thấy 
Trên trán Mẹ hôn con
Những khi tôi phải đòn 
Đau lòng Mẹ la lại 

Kìa nhà ai bên cạnh 
Mẹ con vỗ về nhau 
Tìm Mẹ tôi không thấy
Lúc buồn biết trốn đâu 

Hoàng hôn phủ trên mộ 
Chuông Chùa nhẹ rơi rơi 
Tôi biết tôi mất Mẹ 
Là mất cả bầu trời 

Tác Giả: XUÂN TÂM

========================================
NGÔN NGỮ TRẦN GIAN NHƯ TÚI RÁCH 
.
Ngôn ngữ trần gian như túi rách. 
Đựng sau đầy hai tiếng Mẹ Yêu. 
Với tay con nhíu thời gian. 
Thời gian lặng lẽ bay vào hư vô. 
Một lạy này.... Xin được tạ lỗi ngày xưa con bất hiếu. 
Đã từng làm mẹ khóc như mưa. 
Từng làm mẹ khổ ngày xưa. 
Trăm ngàn lạy cũng chưa vừa ơn mẹ 

========================================
CON XIN LỖI
" Đừng trách Mẹ
Đừng trách Cha
Đừng trách người ta sao thay lòng đổi dạ
Đừng trách cuộc đời không đủ rộng bao la.
Đừng trách gió mùa xa
Đừng trách lá nơi này sao cứ hoài rớt vội
Đừng trách những con người đã một lần lầm lỗi
Hãy tự trách mình sao không đủ thứ tha "
Một lạy này xin được tạ lỗi ngày xưa con bất hiếu
Đã từng làm mẹ khóc như mưa
Từng làm mẹ khổ ngày xưa
Trăm ngàn lạy cũng chưa vừa ơn mẹ.....
Thêm một người quả đất sẽ chật hơn
Nhưng thiếu mẹ thế gian đầy nước mắt....
 


XIN LỖI MẸ !
( Nhân mùa Vu Lan )
Con mải miết với bao điều được mất
Việc nước, việc nhà, tính toán chi tiêu
Có thời gian tâm sự với người yêu
Nhưng quên mất mẹ cũng cần chia sẻ

Mẹ của con giờ đã không còn trẻ
Dòng thời gian lấy mất tuổi thanh xuân
Con bệnh, mẹ đau, con khỏe, mẹ vui mừng
Con sống quá nhỏ nhen và ích kỉ
Chưa bao giờ có một lần suy nghĩ
Thấu hiểu lòng cha mẹ quý yêu con
Thưở nhỏ ham vui bắt mẹ đợi mỏi mòn
Đi khắp xóm tìm con về ăn tối
Mẹ kính yêu ơi! ngàn lần con xin lỗi
Con hứa không làm mẹ khóc nữa đâu
Cầu nguyện Phật trời cho mẹ sống lâu
Con muốn nói một câu: yêu mẹ lắm!
Thời gian ơi! xin hãy trôi thật chậm
Để cho con có mẹ ở trên đời
Mẹ là vầng trăng, là ánh sáng mặt trời
Giang tay đón mỗi lần con vấp ngã
Đời lắm ngọt ngào đan xen cùng dối trá
Con dại khờ chưa hiểu hết đục trong
Mẹ nhìn con, đã cạn tỏ nỗi lòng
Con hạnh phúc sống trong tình thương của mẹ.

========================================
- Lên non mới biết non cao,
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ.
- Ai rằng công mẹ như non,
Thật ra công mẹ lại càng lớn hơn.
- Lòng mẹ như bát nước đầy,
Mai này khôn lớn, ơn này tính sao.
- Nhớ ơn chín chữ cù lao,
Ba năm nhũ bộ biết bao nhiêu tình.
- Con ho lòng mẹ tan tành,
Con sốt lòng mẹ như bình nước sôi.
- Nuôi con chẳng quản chi thân,
Chỗ ướt mẹ nằm, chỗ ráo con lăn.
 

========================================
Cứ mỗi độ nhìn lá vàng rơi lát đát

Gió mùa thu nhè nhẹ thoảng đưa

Những án mây cô đơn bay về phương trời vô định

Đó là lúc báo hiệu cho chúng ta biết ngày Vu Lan đã về

Lòng bồi hồi xao xuyến nghĩ đến mẹ cha.

Lên núi nhớ ơn cha, xuống sông thương tình mẹ

Ôi núi cao vòi vọi, ôi sông rộng mênh mong...

Hai vai con mang nặng từ vô lượng kiếp rồi

Ơn cha và nghĩa mẹ lặn hụp biển luân hồi.



Thật vậy chúng ta vẫn biết sinh ký tử vi có hợp rồi tan, định luật ngàn thu ấy, nhưng vẫn không sao tránh khỏi Sự xúc động nghẹn ngào khi nhìn thấy đóa hoa trắng được cài lên vai áo cho những người con mất mẹ, là màu trắng tang thương màu hoa buồn tủi, màu cô đơn da diết nhớ mẹ cha. Hạnh phúc thay những ai còn mẹ, hãy yêu thương mẹ gởi vào lòng mẹ một cảm xúc tình mẫu tử thiêng liêng!


Sưu tầm TTB
 

0 nhận xét :

Đăng nhận xét