Hai câu chuyện, hai hoàn cảnh khác nhau, nhưng cùng có một câu hỏi: Cả cuộc đời con người rốt cuộc là truy cầu điều gì?
Câu chuyện thứ nhất
Tại
một thị trấn nhỏ của nước Anh, có một chàng trai kiếm sống bằng cách
hát rong trên đường phố. Cũng ở khu đó, có một cô gái người Hoa, rời xa
gia đình đến đó để làm thuê. Cả hai thường đến một nhà hàng nhỏ để ăn
cơm, sau nhiều lần gặp nhau họ đã trở nên thân thiết.
Một ngày, cô gái người Hoa nói với người thanh niên: “Đừng
đi hát rong nữa, hãy làm một nghề nghiệp gì đó đi. Tôi giới thiệu cho
anh đến Trung Quốc dạy học, ở đó, anh hoàn toàn có thể kiếm được nhiều
tiền hơn công việc hiện tại”.
Người thanh niên nghe xong, lúc đầu còn có chút bất ngờ, sau đó mới hỏi lại: “Chẳng lẽ công việc hiện tại của tôi không phải là một nghề nghiệp ư? Tôi
thích nghề này, nó mang đến cho tôi và những người khác niềm vui, có gì
là không tốt chứ? Tôi cần gì phải đi xa nghìn trùng, vứt bỏ người thân,
vứt bỏ gia đình, đi làm công việc mà tôi cũng không thích?“
Ở
bên nước Anh, bất kể là người già hay trẻ nhỏ, họ đều ngạc nhiên, họ
không hiểu được tại sao chỉ vì để kiếm thêm được một chút tiền mà phải
vứt bỏ người thân, từ bỏ hạnh phúc, có cái gì đáng giá vậy? Ở trong mắt
họ, gia đình đoàn tụ, bình an yên ổn, đó mới là hạnh phúc nhất. Mọi
người trong thị trấn nhỏ này đều cảm thấy rằng cô gái này quá là đáng
thương.
Cả cuộc đời của con người, rốt cuộc là truy cầu điều gì?
Câu chuyện thứ hai
Một
thương nhân người Mỹ ngồi trên bến tàu của một làng chài nhỏ trên bờ
biển Mexico, xem một ngư dân Mexico đang chèo chiếc thuyền nhỏ cập bến.
Trên chiếc thuyền nhỏ có một vài chiếc đuôi cá Đại Hoàng và vây Cá Ngừ.
Vị thương nhân người Mỹ này khen ngợi người ngư dân Mexico bắt được loại
cá có giá trị cao như thế.
Ông hỏi người ngư dân: “Anh đã mất bao nhiêu lâu để bắt được số cá đó?”
Người ngư dân Mexico trả lời:”Chỉ một lát là bắt được từng đó rồi“.
Vị thương nhân người Mỹ lại hỏi: “Anh tại sao lại không nán lại lâu hơn một chút để bắt được thật nhiều cá hơn?”
Người ngư dân Mexico cảm thấy không cần làm như thế liền nói: “Số cá này là đã đủ cho người nhà tôi dùng rồi”.
Vị thương nhân người Mỹ hỏi: “Như thế thì thời gian trong ngày của anh còn rất nhiều, anh làm những việc gì?”
Người ngư dân Mexico giải thích: “Tôi
à? Tôi mỗi ngày ngủ đến lúc hết buồn ngủ mới dậy, ra biển đánh bắt mấy
con cá, sau đó trở về nhà chơi cùng các con, rồi ngủ trưa cùng vợ, lúc
hoàng hôn đến, cùng với anh em uống chút rượu, chơi đàn ghi ta. Cuộc
sống của tôi trôi qua vô cùng tốt đẹp”.
Thương nhân người Mỹ cho rằng như thế là không tốt liền nghĩ kế giúp người ngư dân, ông ta nói: “Tôi
là thạc sĩ quản trị kinh doanh của trường Đại học Harvard tôi có thể
giúp anh bận rộn hơn, mỗi ngày anh hãy dành nhiều thời gian đi bắt cá
hơn, đến khi đó anh sẽ có tiền để mua một chiếc thuyền to hơn một chút,
đương nhiên anh sẽ bắt được nhiều cá hơn nữa, anh lại mua được một chiếc
thuyền to hơn nữa, sau đó anh có thể có được cả một đoàn thuyền đánh
cá”
Ông nói tiếp: “Đến lúc đó anh không cần phải mang cá
đi bán cho người buôn cá, mà trực tiếp bán cho cơ sở chế biến cá, sau
nữa anh có thể mở một nhà máy chế biến đồ hộp, như thế anh có thể kiểm
soát toàn bộ quá trình sản xuất, gia công, tiêu thụ. Sau đó anh có thể
từ bỏ làng chài nhỏ này, chuyển đến Mexico, lại chuyển đến Los Angeles,
cuối cùng là đến New York, ở đó xí nghiệp kinh doanh của anh sẽ không
ngừng phát triển mở rộng”.
Người ngư dân Mexico hỏi: “Điều này phải mất bao nhiêu thời gian đây?”
Vị thương nhân người Mỹ trả lời: “15 đến 20 năm”
Người ngư dân Mexico hỏi: “Vậy còn sau đó thì sao?”
Vị thương nhân người Mỹ cười lớn và nói: “Sau
đó thì anh có thể ở nhà làm Hoàng đế. Thời cơ thích hợp đến, anh có thể
đưa cổ phiếu ra thị trường, bán cổ phần của Công ty anh cho dân chúng,
đến lúc đó anh sẽ giàu có đấy, anh có thể có vài tỷ, vài tỷ đô la tiền
lợi nhuận”.
“Tiếp sau đó nữa thì sao?”
Vị người Mỹ nói: “Cho
đến lúc đó anh có thể nghỉ hưu, anh có thể đến bờ biển của làng chài
nhỏ mà sinh sống, mỗi ngày ngủ đến tỉnh ngủ mới dậy, ra bờ biển bắt vài
con cá, chơi cùng các con, lại cùng vợ ngủ trưa, lúc hoàng hôn, lại cùng
anh em trong thôn uống chút rượu và chơi đàn ghi- ta.”
Người ngư dân Mexico nghi ngại nói: “Tôi hiện tại chẳng đúng là đang như thế sao?”
Gia đình hòa thuận, cuộc sống yên bình, chẳng phải đã là một loại thành công và hạnh phúc sao?
Theo Vietdaikynguyen

0 nhận xét :
Đăng nhận xét