Một bàn tiệc rất đẹp mắt đồ ăn rất ngon với những
món chay hợp với vị cao tăng nhưng vị cao tăng có nhìn thấy 1 miếng
thịt heo. Ông làm điều gì khi đệ tử của mình không để ý?
Một
lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt heo lên, thế là cao tăng
lại phải thêm lần nữa che miếng thịt heo đi, đồng thời còn nói khẽ vào
tai đệ tử: “Con mà còn lật nó lên ta sẽ ăn luôn”. Người đệ tử nghe thầy
nói thế thì không dám bới miếng thịt heo lên nữa.
Tiệc
xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, đệ tử băn
khoăn hỏi thầy: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng đầu bếp biết chúng ta không
ăn mặn, lại vô ý để lẫn miếng thịt heo vào trong đồ ăn chay của chúng
ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông ta”.
Cao
tăng từ tốn nói: “Trên đời ai cũng phạm sai lầm, dù vô tâm hay hữu ý.
Nếu để người chủ thấy miếng thịt heo trong món ăn chay, ông ấy sẽ nổi
giận mà trừng phạt người đầu bếp, thậm chí còn cho người đó nghỉ việc,
đây không phải điều chúng ta muốn thấy. Đoạt lý đương nhiên là quan
trọng, nhưng tuyệt đối tránh ‘chỉ biết lý mà bỏ quên người’, phải nhận
ra chỗ nào nên bỏ qua thì cho qua”.
“Hoàn
cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người thường không giống nhau, vì
thế sự khác biệt trong cuộc sống là khó tránh khỏi. Đa số người rơi vào
vòng xoáy của tranh đấu thường hay ‘đoạt lý mà quên người’, như thế nếu
có thắng cũng không khiến người ta phục, trong vòng xoáy của tranh đấu
hơn thua rất nhiều khi đối phương sẽ tìm cách đánh lén sau lưng.
Con
hãy xem chỗ nào bỏ qua được thì bỏ qua, không nên chỉ biết ép người một
cách quái gở, phải biết cho người ta một lối thoát, vấn đề ở đây không
chỉ là cho người ta con đường sống, quan trọng hơn là cho chính mình một
đường lùi, đây cũng là con đường sáng để xã hội hài hòa”.
Theo daikynguyenvn.com

0 nhận xét :
Đăng nhận xét