Thứ Ba, 28 tháng 4, 2015

THƯ GỬI NGƯỜI BỐ ĐÃ KHUẤT

4 năm trôi qua... hầu như đêm nào tôi cũng nhớ đến hình bóng của bố. Nước mắt cứ thế tuôn trào ướt đẫm hết gối. Bây giờ tôi mới hối hận vì mình là đứa bướng bỉnh hay tỏ thái độ với bố. Đến bây giờ tôi không thể gọi được tiếng bố nữa rồi và cũng không được nghe giọng của bố nữa
CON XIN LỖI
11/5/2010 cái ngày đó làm sao con quên, ngày mà bố của con đi xa mãi, bố xa cả mẹ và 3 chị em, và cũng từ ngày ấy con không còn được gọi tiếng "bố ơi nữa".
Hơn 4 năm trước tôi từng có 1 gia đình rất hạnh phúc, mẹ ở nhà làm ruộng, còn bố thì làm thợ xây. Bố tôi hiền lắm… quanh năm đi xây để kiếm tiền nuôi 3 chị em tôi ăn học... Khi ấy nhà cũng kha khá không còn nghèo như ngày xưa nữa. Mọi thứ trong nhà tôi có đều một tay bố xây nên và trong đó cũng có không ít phần của mẹ. Bố rất hay làm… có nhiều dịp giáp Tết bố đi làm rất xa và mỗi lần về tôi lại chạy ra ôm bố và cưỡi trên cổ bố rồi bắt bỗ cõng vùng quanh sân. Hồi còn bé tôi là thứ 2 nên bố mẹ rất quý tôi…điều ấy hạnh phúc biết bao các bạn ạ!!!
Lớn lên tôi lại trở nên bướng bỉnh hơn… tôi rất ghét tiếng ồn, nhất là những khi bố mở karaôkê, mỗi lần như vậy tôi lại hét lên rất to và tỏ vẻ khó chịu. Nhưng bố không bảo gì cả. Những lúc như vậy tôi cảm thấy rất ghét bố. Bố hiền lắm...chẳng bao giờ đánh tôi cả, có những lúc tôi cãi bố chỉ mắng tôi thôi... cả mẹ cũng vậy, mỗi khi bố mẹ xích mích cũng trong thời gian ngắn rồi lại trở lại như cũ...
Tết bố đi làm rất xa và mỗi lần về tôi lại chạy ra ôm bố và cưỡi trên cổ bố rồi bắt bỗ cõng vùng quanh sân. Hồi còn bé tôi là thứ 2 nên bố mẹ rất quý tôi…điều ấy hạnh phúc biết bao các bạn ạ!!!
Tết đến suốt 13 năm hầu như năm nào bố cũng đưa tôi đi chơi rất vui. Đến năm tôi lớp 6 thì mẹ tôi có em bé,một đứa em gái. Đúng lúc chị tôi nhận được giấy báo đỗ đại học… thật vui biết bao nhiêu!
Niềm vui ấy qua nhanh và 2 năm sau gia đình tôi gặp biến cố. Bố tôi đi xây và bị ngã giáo… vậy là bố đột ngột ra đi mà không 1 lời chăng chối... mẹ và tôi nghe tin ấy ai nấy đều rất sốc. Tại sao một người như bố tôi lại có thể đi nhanh như vậy,tôi đã quá choáng và sốc. Nhưng 1 đứa trẻ lớp 8 thôi biết làm gì giúp mẹ và em bây giờ... cả chị tôi nữa chị đang học đại học năm 2 và em tôi chỉ mới 2tuổi hồn nhiên vô tư chẵng biết bố đã mất. Trong lòng tôi bối rối chỉ biết khóc sao bố lại bỏ chúng tôi ra đi như vậy. 2 ngày 2 đêm nước mắt tôi cứ chảy ròng ròng mà không sao ngớt nổi đến nỗi nước mắt cạn, khiến mắt tôi bị mờ đi không cả nhìn thấy nữa... tại sao ông trời lại bất công như vậy.
4 năm trôi qua... hầu như đêm nào tôi cũng nhớ đến hình bóng của bố. Nước mắt cứ thế tuôn trào ướt đẫm hết gối. Bây giờ tôi mới hối hận vì mình là đứa bướng bỉnh hay tỏ thái độ với bố. Đến bây giờ tôi không thể gọi được tiếng bố nữa rồi và cũng không được nghe giọng của bố nữa. Giá như ngày trước tôi ngoan thì bây giờ tôi có thể đền đáp được công lao của bố rồi. Bốn năm trôi qua cũng đã qua 4 cái tết rồi ...con không được theo chân bố đi chúc tết nữa... cảm giác thiếu một người luôn thường trực trong con…
Bố à có điều này con muốn nói với bố từ rất lâu rồi"con xin lỗi" con sẽ đền đáp công ơn mà bố mẹ đã nuôi con trưởng thành.
Bố à có điều này con muốn nói với bố từ rất lâu rồi"con xin lỗi" con sẽ đền đáp công ơn mà bố mẹ đã nuôi con trưởng thành. Không có bố mẹ đã rất vất vả nuôi chị em con học hết mới thôi... con hứa sau này ra trường sẽ đền đáp công ơn nuôi dưỡng của bố mẹ. Con nhớ bố nhiều lắm! Mặc dù giờ nói đã quá muộn nhưng con muốn gửi đến bạn đọc để hiểu tình cảm của con đối với gia đình này… Cho dù những lời nói, thời gian, cơ hội đã đi thì không thể lấy lại được nhưng con mong ở nơi phương xa ấy bố sẽ dõi bước trên con đường của con nhé. Con yêu bố nhiều lắm.!
Cảm xúc của mỗi người là khác nhau, đối với mỗi bạn thì đôi khi bạn sẽ dành tình cảm của mình cho ai? bố hay là mẹ. Chắc hẳn phần lớn sẽ dành cho mẹ đúng không... nhưng đối với tôi mà nói thì tôi cũng dành cho mẹ nhiều hơn. Nhưng bố lại hoàn hảo nhất trong trái tim tôi. Chẳng có ai yêu thương con cái bằng bố mẹ hết đâu. Bởi Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.
-ST-

0 nhận xét :

Đăng nhận xét