Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Nếu Như Không Thể Quên!

Như tất cả những con người từng sống đau khổ vì một quá khứ, như cách mà mỗi chúng ta luôn nuối tiếc để vỗ về những cơn đau nào đó thêm một lần thứ hai trong quãng đời – chúng ta đã không chọn cách vứt bỏ đi tất cả mà luôn cố chấp đợi chờ tất cả giữa từng đêm bão giông...
Ở ngoài kia. Chỉ có những cơn đau lạc loài mới biết tìm thấy nhau và nói điều san sẻ. Một lần nữa cuộc sống bắt ta phải chọn lựa giữa điều ta cần trong hiện tại hơn là một quá khứ. Những cơn đau có thể sống dậy bất cứ khi nào có thể, đó không phải là khi bản thân ta cảm thấy mình được bình yên nhiều nhất. Rút cuộc thì định mệnh không thể nào giúp mỗi con người tự lau khô đi được những kí ức – một phần hơi thở mang niềm tin đến mỗi con đường đã trải đầy cay đắng.Ở ngoài kia. Làm sao ta có thể giúp mình đứng vững được đây? Bởi chính những miếng vá nơi tâm hồn còn bị một cơn gió phiêu du ấy xé toạc – hỏi bản thân ta có thể làm gì để hướng đến những ngày mai? Nơi người người luôn nghĩ có một thiên đường hạnh phúc, những đứa bé được sinh ra trong tình thương yêu rộng lớn, những đôi bàn tay nâng niu và cám ơn số phận đã đến để ban cho họ những linh hồn đẹp đẽ...
Ở ngoài kia. Còn bao nhiêu cuộc đời khác cần được ta ôm vào lòng để siết chặt, để ta lau đi những mảng màu còn loang trong phần nhiều những dấu vết đắng cay. Sẽ là những gì không phải cao cả như một tình yêu thương cháy bỏng nữa – đơn giản là tất cả những con người ai cũng cần có một tình thương yêu ôm lấy và mênh mông như vậy.Khi cuộc đời đã không chọn cách đòi hỏi sự quan tâm để ở bên nhau thì có lẽ muôn con người cũng hiểu được, là trái tim của mình đang đập bình yên trong lồng ngực một ai đó.Khi nụ cười trên môi ta nở có nghĩa là có một ai đó đang cảm thấy niềm hạnh phúc dâng cao đến vô chừng. Khi bờ mi ta ướt, ta hiểu có một dòng chảy thứ hai cũng làm nhòa đi một gương mặt khác – ta hiểu, phải đứng vững vì hai mảnh đời bất hạnh đấy thôi.Khi những nỗi đau và tâm hồn vụn nát biết cầm tay, đó là khi ta hiểu những gì rộng lớn trong số phận có thể là ở đây. Những ngày cùng nhau đi tìm một lẽ sống, là những ngày cả thế giới trải đầy hoa trên mỗi con đường nuôi hi vọng.Khi tất cả máu xương như hòa vào làm một, ta hiểu mình đang gánh trên vai những mảnh ghép của cuộc đời rộng lớn. Mảnh ghép nhỏ nhắn biết nói những gì trong trẻo của tuổi thơ, mảnh ghép vươn cao tầm mắt, lớn lên, mạnh mẽ bờ vai để rồi biết đi tìm một mảnh ghép nào khác. Một sự thật của tạo hóa đưa thêm những đôi chân ùa vào với hiện tại từ đấy…
Ở ngoài kia. Còn bao nhiêu cuộc đời khác cần được ta ôm vào lòng để siết chặt, để ta lau đi những mảng màu còn loang trong phần nhiều những dấu vết đắng cay. Sẽ là những gì không phải cao cả như một tình yêu thương cháy bỏng nữa – đơn giản là tất cả những con người ai cũng cần có một tình thương yêu ôm lấy và mênh mông như vậy.Khi cuộc đời đã không chọn cách đòi hỏi sự quan tâm để ở bên nhau thì có lẽ muôn con người cũng hiểu được, là trái tim của mình đang đập bình yên trong lồng ngực một ai đó.Khi nụ cười trên môi ta nở có nghĩa là có một ai đó đang cảm thấy niềm hạnh phúc dâng cao đến vô chừng. Khi bờ mi ta ướt, ta hiểu có một dòng chảy thứ hai cũng làm nhòa đi một gương mặt khác – ta hiểu, phải đứng vững vì hai mảnh đời bất hạnh đấy thôi.Khi những nỗi đau và tâm hồn vụn nát biết cầm tay, đó là khi ta hiểu những gì rộng lớn trong số phận có thể là ở đây. Những ngày cùng nhau đi tìm một lẽ sống, là những ngày cả thế giới trải đầy hoa trên mỗi con đường nuôi hi vọng.Khi tất cả máu xương như hòa vào làm một, ta hiểu mình đang gánh trên vai những mảnh ghép của cuộc đời rộng lớn. Mảnh ghép nhỏ nhắn biết nói những gì trong trẻo của tuổi thơ, mảnh ghép vươn cao tầm mắt, lớn lên, mạnh mẽ bờ vai để rồi biết đi tìm một mảnh ghép nào khác. Một sự thật của tạo hóa đưa thêm những đôi chân ùa vào với hiện tại từ đấy…

thienbang_tran







0 nhận xét :

Đăng nhận xét